
Mai An Tiêm, một người đàn ông rất thông minh và chăm chỉ (hard-working). Anh sống vào thời vua Hùng và được vua nhận làm con nuôi. Ban đầu, cuộc sống của An Tiêm rất tốt. Tuy nhiên, vì tính cách tự tin (confident) và lời nói thẳng thắn (straightforward), anh khiến vua hiểu lầm rằng anh kiêu ngạo (arrogant). Vì vậy, vua quyết định đày (exile) vợ chồng An Tiêm ra một hòn đảo xa (remote island).
Trên đảo, cuộc sống rất khó khăn. Không có thức ăn hay nước uống đầy đủ. Nhưng An Tiêm luôn tin rằng “Trời cho mình cái gì thì mình tự làm mà sống được”. Một ngày, anh thấy một con chim lạ (strange bird) mang theo những hạt giống (seeds). Anh gieo (plant) những hạt đó xuống đất. Sau nhiều ngày chăm sóc, cây lớn lên và cho ra một loại quả to, vỏ xanh (green skin), ruột đỏ (red flesh), vị ngọt (sweet). Đó chính là trái dưa hấu.
An Tiêm và vợ dùng dưa hấu làm thức ăn. Sau đó, họ khắc (carve) tên mình lên quả rồi thả chúng xuống biển (ocean) để hy vọng có người tìm thấy. Quả thật, thương nhân (merchants) phát hiện ra dưa hấu và đem bán. Nhờ vậy, họ tìm đến đảo và giúp An Tiêm trao đổi hàng hóa (trade) với đất liền. Câu chuyện về loại quả ngon lạ nhanh chóng đến tai nhà vua. Vua nhận ra An Tiêm là người tài giỏi và kiên cường (resilient), nên cho gọi vợ chồng anh về.
Từ đó, dưa hấu trở thành loại quả quý (precious) trong văn hóa Việt Nam, đặc biệt vào dịp Tết. Câu chuyện dạy rằng sự chăm chỉ, niềm tin và lòng quyết tâm (determination) có thể giúp con người vượt qua khó khăn và tạo ra điều tốt đẹp.